Địa Điện, Thanh Diệp?
Lời nói của nam tử thanh y khiến Lâm Động hơi khựng lại, rồi cười thầm, hắn cũng đã hiểu nguyên nhân nảy sinh cảnh giác của vị thiên tài Địa Điện thiên phú chỉ kém Ứng Tiếu Tiếu này!
Xem ra người này đang thích Ứng Hoan Hoan, chỉ có điều hình như hắn hiểu nhầm điều gì đó.
Lâm Động cũng không cảm thấy lạ khi Ứng Hoan Hoan lại có nhiều người theo đuổi đến như vậy. So với sự điềm tĩnh của Ứng Tiếu Tiếu, Ứng Hoan Hoan lại thu hút hơn nhờ vào sự hoạt bát nhanh nhẹn đầy sức sống, ít nhất thì rất nhiều đệ tử đều không dám nói lớn tiếng trước mặt Ứng Tiếu Tiếu, nhưng trước mặt Ứng Hoan Hoan thì tâm trạng rất thoải mái.
Mà tính cách của Ứng Hoan Hoan cũng không tệ, tuy thân phận không thấp nhưng nàng ta không hề phân cao thấp với đệ tử trong Đạo Tông. Chỉ cần là người nàng ta không ghét thì phần lớn đều có thể qua lại, như vậy muốn không được người khác yêu thích cũng khó.
Nhưng khi Lâm Động định lên tiếng thì Ứng Hoan Hoan đã trừng mắt bất mãn nhìn Thanh Diệp:
Thấy Ứng Hoan Hoan phản bác, Thanh Diệp chỉ cười cười, mà thái độ cao minh không nói gì này của hắn ngược lại đã thể hiện được mối quan hệ khá tốt giữa hắn và Ứng Hoan Hoan.
Lâm Động gãi mũi cười, tâm kế của Thanh Diệp cũn không tệ, thái độ ỡm ờ rất dễ khiến người khác sinh nghi, nếu thật sự hắn có ý với Ứng Hoan Hoan thì có lẽ cũng khó chịu.
Thanh Diệp nhìn Lâm Động, mỉm cười nói.
Bốn chữ Đại Hoang Vu Bi vừa thốt ra, ngay cả ánh mắt của Ứng Tiếu Tiếu cũng hơi dao động. Năm xưa nàng ta cũng từng tĩnh tọa trước Đại Hoang Vu Bi mấy tháng, nhưng cuối cùng vẫn không tham ngộ được Đại Hoang Vu Kinh!
Lâm Động nhìn Thanh Diệp, gật đầu.
Nhìn nụ cười của Thanh Diệp, Lâm Động hơi nhíu mày, hắn có thể nhận ra sự tự đắc trong lời nói của Thanh Diệp. Đương nhiên nếu Thanh Diệp thật sự tu luyện thành công Địa Hoàng Kinh thì cũng có tư cách đó. Chỉ có điều lời nói này hình như có ý khoe khoang với Lâm Động, có phải vì Ứng Hoan Hoan không?
Lâm Động không có hứng thú tán chuyện với Thanh Diệp, liền lắc đầu, bình thản nói.
Ứng Hoan Hoan đưa tay ra vỗ vai Lâm Động khích lệ, cười nói.
Thấy gương mặt tràn đầy sức sống đó, Lâm Động dở khóc dở cười:
Nghe thế Ứng Hoan Hoan không khỏi đỏ mặt, nói:
Nói đến đây, Ứng Hoan Hoan hơi ngừng một chút rồi nói tiếp:
Có thể thấy nàng ta cũng khá hiểu về Lâm Động, nhưng cũng không chắc chắn về việc Lâm Động tham ngộ được Đại Hoang Vu Kinh. Dù sao thì việc tham ngộ nó quả thực cũng quá biến thái!
Nhưng Ứng Hoan Hoan vừa dứt lời thì bị Ứng Tiếu Tiếu đập một cái vào đầu, nàng ta quay lại u oán nhìn tỷ tỷ. Ứng Tiếu Tiếu không kìm được bật cười:
Lâm Động nhìn cảnh đó thì bật cười, ánh mắt liếc nhìn Thanh Diệp, nụ cười của hắn cũng bớt đi phần nào vì lời nói động viên của Ứng Hoan Hoan dành cho Lâm Động, nhưng hắn vẫn giữ dáng vẻ phong độ, chỉ có điều ánh mắt cảnh giác nhìn Lâm Động càng rõ rệt hơn.
Ứng Tiếu Tiếu nhìn Lâm Động, nói.
Lâm Động gật đầu, ngẩng đầu lên nhìn tòa điện hoành tráng trước mặt, hít sâu vào một hơi rồi sắc mặt ngưng trọng đi về phía trước. Rồi trước ánh mắt chăm chú của ba người Ứng Hoan Hoan, hắn đẩy cửa bước vào điện.
Ứng Tiếu Tiếu nhìn bóng dáng Lâm Động khuất sau cánh cửa, bỗng khẽ nói.
Ứng Hoan Hoan gật đầu lia lịa, có thể thấy qua việc Tiên Nguyên Cổ Chủng lần này, cách nhìn trước đây của nàng ta với Lâm Động đã hoàn toàn thay đổi.
Thanh Diệp ở bên cạnh nghe hai cô gái đánh giá Lâm Động cao như vậy thì nhếch mép nói.
Ứng Tiếu Tiếu hơi nheo mắt, rồi nhìn Thanh Diệp:
Thanh Diệp khựng người, đối diện với ánh mắt chăm chú của hai tỷ muội này, hắn đang định ưỡn ngực thể hiện hào khí, nhưng cuối cùng vẫn không thể mặt dày nói tiếp, chỉ hơi thiếu tự nhiên nhún vai:
Ứng Tiếu Tiếu nhìn cánh cửa điện đang từ từ đóng lại, khẽ nói:
Nghe tỷ tỷ có được đánh giá cao như vậy về Lâm Động, Ứng Hoan Hoan cũng kinh ngạc.
Thanh Diệp cười nhạt nói.
Ứng Tiếu Tiếu không đánh giá gì, kéo Hoan Hoan quay người đi. Thanh Diệp nhìn bóng hai người đi, môi mím lại nhìn cánh cửa điện đã đóng chặt, mắt hơi tối lại.
o0o
Trong đại điện không hề hào nhoáng, Lâm Động bước vào trong thì thấy một con đường nhỏ bằng đá vụn xa tít. Hai bên là đầm nước, khí nóng lờn vờn, thỉnh thoảng mặt nước lại gợn sóng như có gì lướt qua.
Lâm Động đi theo con đường nhỏ, cuối cùng dần dừng lại, lúc này trước mặt tầm mắt mở rộng, đầm biến thành hồ, ở giữa hồ là một chiếc lá sen xanh biếc, trên đó là một thân ảnh như lão tăng đang ngồi đả tọa, cảm giác như cả không gian đều trở nên đông đặc lại.
Vừa nhìn thấy bóng dáng đó, ánh mắt Lâm Động đã trở nên ngưng trọng, hắn có thể cảm nhận được Thạch phù thần bí, Càn Khôn Cổ Trận và Thôn Phệ Tổ Phù trong người hắn đều bị khống chế. Tình hình này trừ lần gặp Thanh Trĩ trong Không gian Viễn Cổ thì đây là lần đầu tiên hắn gặp phải…
Lâm Động cúi người, cung kính hành lễ với thân ảnh kia.
Khi Lâm Động lên tiếng, đôi mắt nhắm nghiền của người kia cũng từ từ mở ra. Trong đôi mắt ấy như bao hàm nhật nguyệt, vào khoảnh khắc nó mở ra Lâm Động có thể cảm thấy thần trí mình trong nháy mắt hoảng hốt một trận.
Thân hình đó đứng lên khỏi lá sen, rồi đạp lên mặt nước tiến lại trước mặt Lâm Động. Lúc này Lâm Động mới nhìn rõ được vị Chưởng giáo Đạo Tông.
Một đôi giày vải, bạch y đơn giản, nhìn bề ngoài khoảng ba bốn chục tuổi, gương mặt tựa ngọc, có thể thấy hồi trẻ người này cũng có vẻ ngoài anh tuấn.
Trên gương mặt người ấy hiện một nụ cười ôn hòa, dường như trước nụ cười ấy bất kể sự hoảng loạn nào cũng có thể dần biến mất.
Giày vải, bạch y, cao thâm khó dò!
Đây chính là ấn tượng đầu tiên của Lâm Động về vị Chưởng giáo Đạo Tông. Trước Trần Chân, Ngộ Đạo, Lâm Động còn có thể cảm ứng được một chút, nhưng với người trước mặt thì hoàn toàn không thể.
Người đó như đại hải, mênh mông vô tận, thăm dò nó chỉ sợ sẽ khiến mình mất phương hướng trong đó.
Chưởng giáo Đạo Tông mỉm cười, ngừng một chút rồi nói:
Tim Lâm Động rung lên, từ lời nói của vị chí cao giả của Đạo Tông này, dường như hắn phát hiện ra điều gì, tuy đã đoán Ứng Hoan Hoan có bối cảnh không thường, nhưng không ngờ…
Dần chế ngự sự chấn động trong lòng, trước mặt vị Chưởng giáo dường như có thể nhìn xuyên thấu không gian này, Lâm Động cũng không ra vẻ thông minh mà thành thật nói.
Với tính cách thận trọng của mình, trước cục diện thập tử nhất sinh đó, hắn sẽ không tùy tiện xông pha. Lúc đó đúng là hắn có phần nhiệt huyết dâng trào, ngoài ra sau lần ở Vương triều Đại Viêm được Lăng Thanh Trúc cứu, hắn không thích chuyện đó lại xảy ra lần nữa.
Nam nhân cứ để nữ nhân phải cứu thì ra thể thống gì?
Lời nói của Lâm Động khiến Chưởng giáo Đạo Tông hơi khựng người, rồi bật cười khẽ, chầm chậm gật đầu, nhìn Lâm Động nói:
Lâm Động sững người, hắn không ngờ vị Chưởng giáo Đạo Tông này lại biết được cái tên đó.
Khi câu cuối cùng lọt vào tai Lâm Động, đồng tử của hắn lập tức co nhỏ lại.
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License