Linh Vũ Thiên Hạ


Tác giả: Vũ Phong

Chương 2112: Lam Linh Cân Nhắc. (2)



Gia Cát Tây Phong lạnh nhạt nói, ánh mắt nhìn lên ánh chiều tà, không biết đang suy nghĩ chuyện gì.

Nam tử trung niên nói.

Gia Cát Tây pHong nói, ánh mắt nhìn lên ánh trời chiều, xoay người nói với nam tử trung niên:

Nam tử trung niên nói.

Gia Cát Tây Phong khẽ thở dài nói:

Nam tử trung niên nói.

Gia Cát Tây Phong chậm rãi đi về phía trước vài bước.

Nam tử trung niên ở bên cạnh chờ, mỗi một lần tông chủ suy nghĩ vấn đề gì đó đều rất thích chậm rãi đi đi lại lại.

Nam tử trung niên hỏi.

Gia Cát Tây Phong nói, trong mắt hiện lên một tia sát khí. Thù Thiên Môn cốc hắn làm sao có thể không báo. Thù lớn như vậy, vũ nhục như vậy, làm sao có thể nhịn được nỗi hận này? Hắn vốn định sau khi trở về lập tức nhường vị trang chủ Lan Lăng sơn trang, thế nhưng sau khi ngẫm lại, hắn không thể làm như vậy. Lan Lăng sơn trang hiện tại còn không có ai có thể tiếp nhận vị trí này. Tên nhi tử không nên thân của hắn hiện tại còn chưa có thành tích gì.

Cho nên hắn không thể thoái vị, bại một lần thì sao? Không chết là được, chuyện còn chưa tới mức không thể cứu vãn. Hắn còn đầy đủ thời gian để sắp xếp mọi chuyện, đầy đủ thời gian để nghĩ cách đối phó với Phi Linh môn. Lần này hắn sẽ không chủ quan nữa, một ngày nào đó hắn sẽ có thể nhổ tận gốc Phi Linh môn. Cả đời này hắn chưa thất bại qua một lần nào, lần trước chỉ là chủ quan, một Lục Thiếu Du mà thôi, chẳng lẽ hắn còn không đối phó được.

Gia Cát Tây Phong khẽ thở dài, cái quạt trong tay xếp lại hiện lên chút nho nhã.

Dưới màn đêm, trên trời cao hiện lên vô số ngôi sao đang lóe sáng. Đêm, vô cùng yên tĩnh, một vầng trăng sáng nhàn nhạt chiếu xuống sơn mạch, giống như phủ thêm một tầng lụa mỏng, lại giống như một tầng sương đậm đặc.

Rống.

Ngao.

Trong một sơn mạch liên miên, thi thoảng có thanh âm yêu thú truyền tới. Trong sơn mạch hiện ra không ít kiến trúc.

Trong một đình viện, trong phòng nhỏ lúc này có một đại hán mặc trường bào màu vàng đang ngồi ngay ngắn, người này vóc người tục tằn, thân cao trọn vẹn hai thước có thừa, mắt giống như chuông đồng, mái tóc dài màu đen, tuổi ước chừng hơn bốn mươi, khí tức cực kỳ cường hãn. Bộ dáng như vậy trên đời cũng chỉ có tông chủ Vạn Thú Tông Doãn Ngạc mà thôi.

Vạn Thú Vương Doãn Ngạc nhìn phía trước, ánh mắt nhìn vào một thanh đoản kiếm trên tay, đoản kiếm này dài chừng một thước, cực kỳ tinh xảo, bên trên có vô số bí văn quanh quẩn. Quan trọng nhất chính là, đoản kiếm rời vỏ, một cỗ kiếm khí mạnh mẽ trực tiếp khiến cho gợn sóng trong không gian chấn động. Một cỗ khí tức bàng bạc phóng ra, khí tức này đã đạt tới cấp bậc linh khí Địa cấp, mà còn không phải là linh khí Địa cấp bình thường, hẳn đã thuộc về hàng tinh phẩm bên trong linh khí Địa cấp.

Từ trong mắt Vạn Thú Vương Doãn Ngạc cũng có thể thấy được hắn vô cùng thỏa mãn với đoản kiếm này. Bỗng nhiên, đoản kiếm được tra vào bao, sao đó giắt bên người hắn, ánh mắt Doãn Ngạc nhìn ra bên ngoài.

Bên ngoài đình viện lúc này có một thân ảnh mềm mại, trên người mặc một bộ y phục màu xanh tiến đến. Dáng người vô cùng mê người, cái eo trên người vô cùng bé, giống như chỉ cần khẽ dùng sức cũng khiến cho nó nứt vỡ. Đôi chân thon dài, bờ mông cao tròn, vô cùng ngạo nghễ. Thân thể vô cùng nóng bỏng, ngũ quan tinh xảo, trong lúc vô hình lộ ra khí chất quyến rũ, cùng với một cỗ khí chất dã tính.

Nhìn thấy người này, Vạn Thú Vương lập tức hỏi, trong thanh âm tràn ngập sự yêu thương. Ái đồ của hắn hiện tại chính là đệ nhất nhân trong đám người trẻ tuổi. Tuy rằng mấy năm trước không tiến vào top mười trên Bình Nham đảo, thế nhưng cũng không kém xa. Trong lần thi đấu của người trẻ tuổi kia có quá nhiều hắc mã, nếu luận thực lực mà nói, đệ tử của hắn trong đám thanh niên đồng lứa cũng tuyệt đối là một người bất phàm.

Người này chính là Lam Linh, lúc này Lam Linh càng thêm vũ mị, loại khí chất vũ mị thành thục kia ngày càng mê hoặc.

Doãn Ngạc cực kỳ thỏa mãn, khẽ gật đầu nói:

Ánh mắt Lam Linh lóe lên bất định, sư phụ muốn nói gì nàng đã đoán ra được một chút. Những ngày này trong tông cũng có một ít lời ra tiếng vào, đương nhiên sẽ có người nói cùng nàng.

Vạn Thú Vương Doãn Ngạc nói nhỏ.

Lam Linh nói.

Vạn Thú Vương Doãn Ngạc nói.

Lam Linh ngẩng đầu, đôi mắt dễ thương nhìn qua Vạn Thú Vương Doãn Ngạc nói.

Đánh giá post

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License